
Nỗi buồn nhiều quá, như giọt nước tràn ly, thỉnh thoảng rớt ra ngoài một ít. Than thở, đôi khi là để ai đó biết, để ai đó quan tâm. Và than thở, đôi khi chỉ là tự bản thân an ủi bản thân, tự bản thân chống lại sự cô quạnh
Song ngư tham lam, đôi khi là than thở quá đà, bị mọi người phản ánh. Đó chỉ là ý tốt cho song ngư. Nhưng đối với song ngư, nó sợ những câu nói đó. Nó rụt rè, đôi chút mặc cảm. Tự ti vì ai cũng vui vẻ, chẳng ai giống mình, cứ thui thủi một góc. Song ngư sợ, sợ làm phiền mọi người, sợ mọi người mệt bởi những tiếng than thở của mình. Sợ mọi người nghĩ mình là một đứa nhạt toẹt, một màu, chỉ biết có mỗi màn đêm đen kịt.
Dần dần, nỗi buồn nó được dấu kín, cũng không thấy nó than thở nữa. Và cũng từ lúc đó, song ngư cười nhiều hơn, có vẻ như là vui vẻ hơn. Nhưng bạn có nhận thấy rằng nụ cười nó rất nhạt, nó khép mình và ít nói hơn không?
Khi thấy một song ngư than vãn về một chuyện gì đó, hoặc mặc kệ nó, hoặc hỏi han, quan tâm nó. Đừng chê trách hay mắng mỏ nó
Hãy lắng nghe tiếng thở dài của song ngư… bạn sẽ hiểu thế giới này mông lung như thế nào.
Theo asbooks











